Nội dung truyện
Cơn mưa rào đang rả rích rơi khi Nhi bước vào quán cà phê cũ. Nước mắt cô vẫn cứ rơi dài trên gò má, như những hạt mưa lặng lẽ cuộn tròn trên kính cửa sổ. "Em cần anh," Nhi thì thầm với chính mình, nhưng ánh mắt cô vẫn chăm chú nhìn vào bức tranh treo trên tường. Bức tranh này đã êm đềm đứng như một bảo vật quý, nhưng bây giờ nó hóa thân thành đối thủ cạnh tranh trong tình yêu.
"Hôm nay, chúng ta kết thúc," Tiến nói, giọng nói bất động, ánh mắt thoáng buồn rầu. Nhi cảm giác như xung quanh chỉ còn một màu xám lạnh buốt, và cô nghe tiếng lòng mình nghiền răng đau đớn.
"Có phải anh đã không cảm nhận được tình yêu của em?" Nhi hỏi, giọng đầy nước mắt.
Tiến im lặng một lúc, sau đó cười nhẹ: "Ngón tay hư hỏng của em, nó không thể ôm lấy tôi."
Nhi nhớ về cái lần tai nạn khiến ngón tay út bị thương, không thể duỗi thẳng, chạm vào ánh sáng nhưng vẫn mãi uốn cong như một kí ức u ám. Và giờ cô hiểu, ngón tay hư hỏng của mình không chỉ là vấn đề vật lý, mà còn là biểu tượng cho sự thiếu sót, khó khăn và tổn thương.
Đêm đó, trên tấm giường trống trải, Nhi tự nhủ: "Dù ngón tay hư hỏng, em vẫn có thể ôm lấy bản thân mình và rồi bước tiếp. Còn anh, liệu anh có thể làm điều tương tự?"
Nhưng từ đêm ấy, Nhi không còn thấy Tiến nữa. Anh biến mất khỏi cuộc đời cô, như một viên ngọc quý rơi xuống đáy biển, không bao giờ tìm thấy lối về. Trong cơn mưa rào cuồng nhiệt, Nhi ôm chặt lấy tấm bức tranh, bức tranh của cuộc sống, của tình yêu và của sự chấp nhận.
Xem thêm
Bạn cần đăng nhập để bình luận